Friday, April 17, 2009

for my all beautiful ladies

Ngày xửa ngày xưa, khi những dòng cổ tích của nội chảy tràn vào tuổi thơ tôi, tôi biết nội là người phụ nữ đẹp nhất trên đời. Nội nhỏ người, đẹp lão. Tóc bà bạc đều từng sợi từng sợi, óng ánh như sợi bạch kim. “Nội ơi, nội nhổ tóc đen không?”, tôi thì thầm. Nội móm mém cười, hàm răng rụng đã quá nửa. Búi tóc của bà thơm mùi dầu dừa, mỗi khi có giỗ quải hay lễ lạt, bà bới đầu, vấn khăn, đeo thêm một sợi chuyền vàng, hệt như mấy bà hương, bà hội. Nhà nghèo, nội hết nuôi heo, bán củi lại xoay ra trông cháu, rồi lo chuyện cơm nước. Nội hay kể cho tôi nghe câu chuyện ông Ba Mươi chạy đi rước bà mụ đỡ đẻ cho vợ, xong xuôi mang lại tạ cho bà mụ một con heo rừng. Câu chuyện nghĩa nhân ấy nội vẫn kể cho tới khi không còn minh mẫn. Tôi lắng nghe, lắng nghe cho đến lúc giấc mơ đến vẫn thấy nụ cười của bà. Giấc mơ của tôi còn thơm lừng cả mùi cá lóc nướng trui chấm mắm me mà nội làm, êm ru những câu chuyện cổ tích nội kể, ấm áp gương mặt nội, gương mặt người phụ nữ đẹp nhất trên đời. Image


Khi tôi buộc phải nghỉ chơi với cổ tích để đi học thì đã thấy chị Hai loay hoay công việc nhà. Và từ đó, trong số những người phụ nữ đẹp nhất đời tôi có thêm chị. Chị không mặn người nhưng đẹp hiền đến lạ. Hồi tôi còn nhỏ, có lần chị được lên ảnh bìa của tờ báo huyện, và hình như đó là lần duy nhất tôi thấy chị trang điểm. Không mặn mòi chuyện phấn son, chị tự nhiên như bông hoa giấy dung dị bên bờ tường. Tôi đi học xa, chị vẫn ở nhà phụ việc. Tôi đi làm, chị vẫn tỉ mỉ chăm chút cho cửa tiệm nhỏ dưới quê. Khi tôi kể cho chị nụ hôn đầu tiên, chị còn ngại ngùng nói chuyện trai gái. Tới lúc tôi hừng hực sức trẻ dậy thì, chị quên… cái thì đã luống. Có hôm hai chị em đi chơi xa, tôi lếu láo bỏ chị bơ vơ một mình, vậy mà chị không giận… còn tôi thì không biết bao giờ mới thôi ray rứt. Đến ngày chị gặp anh, cuộc tình đẹp như duyên phận. Giờ mới thấy chị cười thật sự, cái cười cũng duyên, cũng xinh như ai. Ngày 8/3 này, tôi tặng chị hoa hồng như lời hứa. Chị sẽ hạnh phúc vì chị đáng được như vậy, người chị đẹp nhất trên đời. Image


Em bước vào đời tôi, lại thêm câu chuyện về một người phụ nữ xinh đẹp. Tôi ngồi cạnh em suốt ba năm trung học và cái tình chắc cũng chín dần chín dần theo ngần thời gian ấy. Em có đạo, nhu mì, tinh tế và từ tốn như một dì phước. Tôi theo em làm dấu thánh, lén lút ăn bánh thánh từ Cha, rồi lâm râm khấn “lỗi tại tôi, lỗi tại tôi” dù chỉ là một kẻ ngoại đạo. Em chẳng trách cứ gì tôi, chỉ một nụ cười sáng, trong veo trên khuôn mặt vốn đã thánh thiện. Ngày sinh nhật, tôi mang bánh và quà đến dự cùng gia đình. Em cảm ơn ba mẹ đã sinh ra em trong đời, em cảm ơn em trai mình giúp chị cảm thấy có trách nhiệm. Rồi em cảm ơn Chúa vì… vì lẽ gì mà em không nói tiếp, chỉ lẳng lặng nhìn tôi. Sau này tôi hay đi lễ một mình, bơ vơ hệt như lời em cảm ơn Chúa không có đoạn kết trong ngày sinh nhật năm nào.
“Em có nét buồn sâu như ngọn gió
thổi lang thang qua năm tháng hao gầy
tôi có chút buồn xa như vạt cỏ
khuất chìm trong cát bỏng đến chân mây…”
Tôi nhớ em, nhớ lắm, nhớ người bạn gái đẹp nhất trên đời.
Image

Tôi tiếp tục tồn tại một cách đúng nghĩa, không thèm vội mà cũng cũng chẳng rề rà. “Sống trên đời sống, cần có một tấm lòng…” làm gì? Chỉ để gió cuốn hay sao? Rồi tôi đi làm, có lúc cuồng điên say mê, có lúc chán chường tuyệt vọng thỉnh thoảng khóc cười với những chuyện vặt vãnh. Một ngày nọ, manh giấy viết vội trên bàn “Con đừng ăn uống thất thường. Cơm canh mẹ nấu sẵn trong bếp, ăn uống cho đàng hoàng. Mẹ về” làm tôi chợt nghẹn lòng. Thì ra tôi, càng học cao, hiểu rộng bao nhiêu, lại càng tự cho mình cái quyền cao hơn người, cái quyền huyễn hoặc và quên cả những người bao giờ cũng vì mình. Mẹ không đẹp, nhưng phúc hậu. Lâu lâu, để ý kỹ lắm mới thấy bà nở một nụ cười. Con cái đông, chưa có đứa nào thực sự làm mẹ an lòng, chưa có đứa nào vuốt thẳng được những nếp nhăn trên trán mẹ. Mà các bà mẹ thì có bao giờ thôi lo lắng cho con. Nếu có buồn thì mẹ tìm bà dì, ông cậu mà tâm sự. Bên nhà anh chị, lúc nào cũng thấy mẹ ngủ ngon hơn ở nhà. Phàm ai cũng muốn được che chở, ai cũng có nhu cầu được yêu thương, phải không mẹ. Nếu mất hết tất cả, tôi biết chắc ngay dưới gối nằm của mình sẽ còn lại một điểm tựa vững chắc tình thương của mẹ - kiên định - vĩnh cửu - không điều kiện, sẽ mãi mãi lèo lái cuộc đời tôi. Và đã là người mẹ thì có cái đẹp nào sánh bằng. Mẹ ơi!

For you 5d MarkII

Entry for... cuoi February 14, 2009

Thường thì hiếm có cái gì - lời hứa, trách nhiệm hạy đại loại những thứ to tác tương tự - lưu lại trong đầu anh quá 30 s. Anh chẳng biết tại sao nhưng dường như “attachment” không nằm trong vùng anh cực khoái . Anh thích như thế và luôn sống như thế. Dự định mãi sống như thế, để rồi một ngày em ngạo nghễ, chiễm chệ xông xộc vào đầu anh và rồi ở luôn trong đó.

Đó là một ngày kỳ lạ mà anh không thể nào quên trong đời. Em vừa khó gần vừa thân thiện. Giữa ta ta chưa bao giờ có một cuộc nói chuyện ra trò, nhưng quan trọng là kết nối và sự thấu hiểu đã vượt qua giới hạn của giao tiếp. Càng thôi không nghĩ về em lại càng nhớ. Bộ não tinh tướng của một thằng con trai hơn 25 tuổi đã không còn đủ sức tải bộ dữ liệu “em” ngày càng bành trướng, choáng chỗ nhiều cơ số nơron thần kinh đáng kể.

Có lúc anh cảm thấy mệt mỏi và muốn bỏ cuộc nhưng cái cảm giác hét ầm trời trên Nóc nhà Đông Dương năm nào đã nhắc anh “không có gì là không thể”. Nhưng có thể là có thể như thế nào. Em quý phái, anh bần cùng. Em giỏi giang, anh tệ hại. em đẹp đẽ, anh xấu xí.

Thế đấy, ngày qua ngày cảm giác mặc cảm tự ti cứ kéo dài trong anh.

kỳ lạ thay, những lúc đó lại là những lúc em san bằng khoảng cách đó.

Hehe, Đó là những ngày đã qua, xa lắc xa lơ rồi. những valentine buồn thỉu buồn thiu của nhiều năm về trước.

Cảm giác có được em trong tầm tay hiện tại vẫn còn khiến anh ngây ngất.

Vả lại anh không ngờ nó lại dễ dàng đến thế.

Tự dưng buồn một chút cho những cảm xúc hụt hẫng xưa kia, anh không thèm níu giữ.

Tự dưng vui cho những cái chạm tay gần… và cả tiếng em thì thầm thật khẽ

Tự dưng buồn sợ vu vơ

Tự dưng nghĩ… Mình cùng đi nhé – as lâu, as sâu… as em “ai lớp diu” anh…

HAPPY 14/...... 2 for u…. and me….

P/s: Mà về em thì còn khối chuyện để kể với mọi người Vợ ơi.

Thích thật!

For Neo with love

See you soon
Trong đoạn cuối của Tên tôi là đỏ, Orhan Pamuk viết như ri:

“Có lẽ nó đúng. Trong thực tế, chúng ta không tìm những nụ cười trong các bức tranh hạnh phúc, thay vào đó, chúng ta tìm hạnh phúc trong chính cuộc sống. Những họa sĩ biết điều này, nhưng đó chính là điều họ không thể vẽ. Đó là lý do tại sao họ lấy niềm vui của việc nhìn thay thế cho niềm vui của cuộc sống”.

Công việc của ta có phần như thế đó con. Mỗi sáng thức dậy là đồng hành với vô vàn yêu thương. Ta thấy hạnh phúc bé li ti bay từ bó củi đốt vội đón bình minh. Ta cảm nồn nàng của những cái thơm buộc phải đóng khung để thợ chớp bóng như ta chộp lấy chộp để. Ta yêu cái nắm tay gần, cái ôm eo xa, ta thầm ghen với những bước chạy tung tóe làm bẹp dí mấy bà sóng bạc đầu. Ngôi chợ cá Thọ Quang xô bồ người, hì hục ngợm chia sẻ nhau thúng mưu sinh. Cầu xe lửa Nam ô, bồ bồ, phố Hội tấp nập những nụ cười. Và cứ thế ta lướt qua nhiều nhiều cái đẹp, chọn một cái đẹp nhất, đếm 1, 2,3 bảo “tươi”. Là chụp.

Ta còn muốn kể cho con nghe nhiều nhiều hơn thế. Về ngôi nhà chúng ta ở quê, về đám cưới đẹp nhất xóm của mẹ con ở đó. Ta muốn con chơi cùng mấy thiên thần khác tên siêu quậy, siêu điệu, siêu nhân nữa kia. Và ta trong lúc đó sẽ lén tặng lại cho con những bức ảnh nhớ đời.

Ta khác họa sĩ trong quyển sách nọ vì ta chưa bao giờ lấy niềm vui của việc nhìn để thay thế cho niềm vui của cuộc sống. Ta vẫn luôn cảm nhận được “lavie” nó “jolie” như thế nào theo cách riêng của một người được vinh dự chia sẻ cùng con hai chữ gia đình.

Ta dự định thế này, sẽ có một khoảng thời gian cố định ta dành cho con trong ngày để hai ta cùng trò chuyện. Nói là trò chuyện vậy thôi chứ ta sẽ huyên thuyên cho con hàng giờ về triệu triệu sắc màu cuộc sống. Quyết định là tùy ở con nhưng riêng ta vẫn luôn tin vào một ngày tao ngộ. Rất gần.

Love you forgood dù hôm nay là ngày ta ít vui hơn mọi ngày.

Thursday, February 22, 2007

Newcomers


I love blog posting. Vietnamese guy. Funny, sharing and caring...